NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM 27/02: CÂU CHUYỆN VỀ SỰ TẬN TỤY VÀ NHỮNG HY VỌNG HỒI SINH
Ngày 27/02 không chỉ là một cột mốc lịch sử bắt đầu từ bức thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi Hội nghị cán bộ y tế năm 1955, mà còn là một dịp để chúng ta nhìn lại những nỗ lực thầm lặng của ngành y. Khắp các bệnh viện từ thành thị đến vùng sâu vùng xa, có biết bao tấm gương cứu người vẫn đang lặng lẽ viết tiếp truyền thống của ngành. Những câu chuyện dưới đây chỉ là vài ví dụ nhỏ trong số rất nhiều tấm lòng tận tụy mà chúng tôi có dịp tìm hiểu.
Ngược dòng lịch sử: Lời nhắn nhủ từ lá thư năm 1955
Ngày 27/02/1955 đã trở thành một dấu mốc không thể quên khi Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi bức thư đầy tâm huyết đến Hội nghị cán bộ y tế. Trong bức thư ấy, Người có viết bốn chữ: "Lương y như từ mẫu".

Bức thư Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi Hội nghị cán bộ y tế ngày 27/2/1955
Người thầy thuốc không chỉ chữa bệnh bằng kỹ năng, mà phải bằng tình thương của một người mẹ hiền từ. Đó chính là nguồn gốc nguyên sơ nhất của y đức Việt Nam. Trải qua hơn nửa thế kỷ, lời nhắn nhủ ấy vẫn là "kim chỉ nam", là điểm sáng soi rọi cho mọi thế hệ y bác sĩ, từ những bậc tiền bối đến những bạn trẻ vừa bước chân vào nghề.
Đến ngày 06/02/1985, Hội đồng Bộ trưởng (nay là Chính phủ) đã ban hành Quyết định số 39-HĐBT chính thức lấy ngày 27/02 hàng năm làm Ngày Thầy thuốc Việt Nam. Quyết định này không chỉ để tôn vinh nghề y mà còn để nhắc nhở về trách nhiệm của người cán bộ y tế trong mọi hoàn cảnh.
Chuyện về những người "giành giật" sự sống từ tay tử thần
Tại Bệnh viện Nhi Trung ương, đầu năm 2026, các bác sĩ đã tiếp nhận bé N. (8 tuổi) trong tình trạng khối u sụn ác tính tái phát ở cổ chân trái. Khối u sụn ác tính (Chondrosarcoma) đã tổn thương toàn bộ mắt cá ngoài, chèn ép sát mạch máu và thần kinh quan trọng. Thách thức đặt ra là nếu chỉ cắt bỏ u thông thường, bé sẽ mất mắt cá, dẫn đến lệch trục chân và tàn tật vĩnh viễn.

TS.BS Hoàng Hải Đức đánh giá tổn thương ung thư sụn trước phẫu thuật - Ảnh: BVCC
TS.BS Hoàng Hải Đức và ê-kíp đã quyết định thực hiện một kỹ thuật cực khó: Ghép chỏm xương mác có cuống mạch vi phẫu. Ca mổ kéo dài liên tục 8 giờ đồng hồ. Các bác sĩ vừa phải bóc tách cẩn thận để cắt trọn khối u, vừa phải lấy vạt xương và da từ chân đối diện để tái tạo lại cấu trúc chịu lực cho cổ chân. Điểm khó nhất không chỉ là nối các mạch máu nhỏ li ti dưới kính hiển vi, mà là phục hồi hệ thống dây chằng để bé có thể đi lại bình thường sau này.
Sau 8 tiếng căng thẳng, ca mổ thành công, đôi chân của bé N. được bảo tồn nguyên vẹn. Với các bác sĩ, hạnh phúc đơn giản là nhìn thấy vạt da hồng ấm và những ngón chân của bệnh nhi có thể cử động trở lại. Thành công này không chỉ là một dấu mốc chuyên môn mà còn mở ra cơ hội cho nhiều trẻ em mắc bệnh lý tương tự.(Nguồn: tuoitre.vn)
Nỗi trăn trở phía sau những tấm phiếu đóng tiền viện phí
Ở một góc độ khác, tại khoa Cấp cứu – nơi được coi là "tuyến đầu" của các bệnh viện đa khoa, bác sĩ Phùng Hải Đăng (Bệnh viện Thanh Nhàn) lại đối mặt với những áp lực rất đời thường. Tám năm làm nghề, anh đã quen với nhịp làm việc không có ngày nghỉ lễ, Tết, tiếp nhận hàng chục ca cấp cứu mỗi ngày từ đột quỵ đến tai nạn.

Bác sĩ Hải Đăng trong một lần thăm khám bệnh nhân (Ảnh: vov.vn)
Điều khiến anh day dứt nhất đôi khi không nằm ở chuyên môn xử lý ca bệnh, mà là khi nghe người nhà bệnh nhân nói: "Thôi bác sĩ cho bố mẹ tôi về... vì nhà tôi hết cái để bán rồi". Trong những giây phút ấy, bác sĩ Đăng và đồng nghiệp lại trở thành những người kết nối, tìm kiếm sự hỗ trợ từ các đoàn thiện nguyện và tổ công tác xã hội. Với anh, cứu sống một người đôi khi không chỉ dừng lại ở việc ép tim hay lọc máu khẩn cấp, mà còn là nỗ lực để bệnh nhân không phải bỏ dở điều trị vì nghèo khó. (Nguồn từ: VOV.vn)
Từ núi cao biên cương đến trùng khơi hải đảo
Khắp Việt Nam còn có những bước chân lặng lẽ như Bác sĩ chuyên khoa I Dương Thị Luyên. Suốt hơn 20 năm qua, chị đã chọn ở lại những nơi khó khăn nhất từ biên giới Cao Bằng đến huyện đảo Cô Tô.
Bắt đầu từ Trạm Y tế xã Cô Ngân (Cao Bằng) năm 2003, chị đã quen với việc băng suối, đi bộ hàng giờ xuyên rừng để sơ cứu tai nạn hay đỡ đẻ cho đồng bào dân tộc. Hiểu rằng muốn cứu người tốt hơn phải giỏi hơn, chị không ngừng học tập, từ chuyên khoa I tại Việt Nam đến các khóa đào tạo tại California (Mỹ) và Strasbourg (Pháp). Nhưng chị học không phải để rời đi mà để quay lại vững vàng hơn trước người bệnh.

Bác sĩ Luyên đang kiểm tra tình trạng của bệnh nhân (Ảnh: suckhoequangninh.vn)
Sau khi xung phong vào tâm dịch TP.HCM năm 2021, đến cuối năm 2025, chị lại tiếp tục đăng ký ra đảo Cô Tô công tác. Ở nơi đầu sóng ngọn gió, khi những chuyến tàu phụ thuộc vào thời tiết và áp lực chuyển tuyến đè nặng, chị vẫn lặng lẽ giữ nhịp sống bằng chuyên môn vững vàng và niềm tin đơn sơ: "Nếu mình giúp người dân yên tâm hơn thì ở đâu cũng đáng để đến". (Nguồn từ: suckhoequangninh.vn)
Chúng tôi tin rằng, dù ở lĩnh vực nào, khi ta thực hiện công việc bằng sự tận tụy, nhiệt thành sẽ tạo ra những giá trị bền vững. Sự dấn thân của các thầy thuốc là nguồn cảm hứng để chúng tôi kiên định hơn với con đường mang lại những giải pháp mùi hương an toàn, thực chất cho sức khỏe không gian sống của mỗi gia đình Việt.
Nhân ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/02, Himalaya xin gửi lời cảm ơn và lời chúc sức khỏe chân thành nhất đến toàn thể y bác sĩ, điều dưỡng và cán bộ y tế trên cả nước. Cảm ơn các vị vì những ca trực trắng đêm, những chuyến đi dài ngày đến nơi biên cương hải đảo và cả những quyết định kiên cường để giành giật sự sống cho người bệnh.
Trân trọng,
Đội ngũ Himalaya.